Suốt năm ngoái, thợ xây đã biến khu đất bỏ hoang ở Bắc Kinh thành “thiên đường” cho Sylar, chú chó giống Border Collie – loài chó chăn gia súc nổi tiếng thông minh có nguồn gốc từ Anh. Cửa ra vào khu biệt thự có hàng rào gỗ bao quanh, theo Washington Post.

Trong biệt thự có một spa, một tấm bạt lò xo, một hồ bơi trong nhà, hai bức tranh tường vẽ mặt Sylar và một phòng tiệc tùng có tường là bảng đen, trên bảng viết nguệch ngoạc chữ: “Anh yêu em, chó cưng”.

Sylar dừng lại ngắm nghía một dòng chữ, sau đó nghếch chân lên đi tiểu. Đó là những gì mà số tiền nửa triệu đôla có thể mua được cho một con chó Border Collie ở Bắc Kinh. Biệt thự là biểu tượng của tình yêu, tiến trình làm giàu và sức mạnh độc nhất vô nhị của Internet có thể khiến một người hay con vật bất ngờ nổi tiếng chỉ qua một đêm.

“Trước khi có Sylar, tôi cứ sống vất vưởng, không mục đích”, Zhou Tianxiao, 31 tuổi, chủ nhân của Sylar, vừa tâm sự vừa gãi tai chó cưng. “Nó cho tôi mục đích sống”.

Thanh niên Trung Quốc đang ngày càng chi tiêu nhiều hơn vào nuôi động vật. Euromonitor, một công ty nghiên cứu thị trường có trụ sở tại Đức, dự kiến Trung Quốc sẽ chi 7 tỷ USD cho những con thú cưng có lông vào năm 2022, so với 2,6 tỷ USD năm ngoái.

Dù giấy phép nuôi chó tốn hàng trăm đôla, nhưng rất nhiều người vẫn chấp nhận và tận tâm nuôi nấng thú cưng, nhất là người giàu. Có rất nhiều giả thiết nhằm giải thích nguyên nhân được đưa ra, nhưng các nhà phân tích cho rằng chính sách một con có hiệu lực từ năm 1979 đến đầu năm 2016 là nguyên nhân chính.

Tỷ lệ kết hôn và sinh đẻ đã sụt giảm trong những năm gần đây ở Trung Quốc, khi một thế hệ đều là con một, không có anh chị em ruột, chịu áp lực phải giỏi giang của cả một gia đình, đang theo đuổi việc học hành và cạnh tranh không ngừng, Cheng Li,học giả Trung Quốc tại Viện nghiên cứu Brookings ở Washington cho biết.

“Họ ý thức được bản thân chỉ có một mình”, Li nói, “nhưng vẫn muốn một người bạn đồng hành”.

Zhou là con một, lúc nào cũng cảm thấy cô đơn. 4 năm trước, chàng trai người Bắc Kinh này thất nghiệp, sống ở trung tâm thành phố cùng bà nội. Zhou bỏ học từ năm 15 tuổi, phần lớn thời gian lang lang ở các quán trò chơi điện tử và cà phê Internet.

Zhou sợ hãi, sợ cuộc đời mình sẽ vĩnh viễn trôi theo cách đó, khi suốt ngày suốt đêm nhìn chằm chằm vào màn hình, sau đó úp mặt lên gối, tắt máy, ngủ một giấc, tồi tiếp tục lặp lại.